Aleksandr Blok
Giữa những tòa nhà, trong những ngày vàng vọt
Ta nhìn thấy nhau trong một thoáng mà thôi
Ánh mắt em làm tôi cháy bỏng
Ngõ cụt tối đen - em biến đâu rồi...
Nhưng đám cháy lặng thinh của cặp mắt
Nào phải vô tình em tặng cho tôi
Và tôi bí mật trước em quỳ gối
Lời nói dối lặng yên - nào chỉ ngẫu nhiên thôi
Chắc có lẽ, những đêm đông giá lạnh
Sẽ quẳng chúng ta vào dạ hội Sa tăng
Và cuộc đời tôi cuối cùng sẽ đứt
Vì ánh mắt em sắc nhọn tựa dao găm
7-10-1909
Александр Блок
В эти желтые дни меж домами
Мы встречаемся только на миг.
Ты меня обжигаешь глазами
И скрываешься в темный тупик...
Но очей молчаливым пожаром
Ты недаром меня обдаешь,
И склоняюсь я тайно недаром
Пред тобой, молчаливая ложь!
Ночи зимние бросят, быть может,
Нас в безумный и дьявольский бал,
И меня, наконец, уничтожит
Твой разящий, твой взор, твой кинжал!
6 октября 1909
Showing posts with label thi_ca_nga. Show all posts
Showing posts with label thi_ca_nga. Show all posts
Sunday, January 20, 2008
Saturday, December 29, 2007
Đêm giao thừa
ĐÊM GIAO THỪA
Aleksandr Blok
Những màn sương mù lạnh lẽo nằm đây
Những đống lửa cháy đỏ bừng rực rỡ
Svetlana thả tâm hồn băng giá
Vào những ước mơ bí ẩn của cuộc chơi
Tuyết xạo xạc - trái tim thót lại
Rồi mặt trăng yên lặng lại hiện ra
Ngoài cổng có ai đang cười rộn rã
Đường phố tối tăm ngoài phía xa xa
Nào hãy nhìn ra ngày lễ tươi vui
Bước xuống bậc thang, che mặt đi thôi
Ôi phiền quá, những dải băng đỏ tươi
Ồ người thương đang đứng bên nhà rồi...
Nhưng sương mù vẫn không lay chuyển
À, ta chờ lúc nửa đêm buông
Ai đó đang thầm thì, cười nói
Và đống lửa vẫn cháy thâu đêm ...
Tuyết xạo xạc - ở phía xa lạnh lẽo
Tia sáng nào đang tìm đến khẽ khàng
Xe trượt tuyết ai vừa mới chạy ngang ...
"Ai đấy?" - chỉ nghe cười đáp lại...
Và bỗng đâu một cơn bão tuyết
Nhuộm khắp hiên nhà trắng xóa một màu
Cơn bão hay ai đang dịu dàng cười nói
Đã bịt mắt tôi trong bão còn đâu ...
Những màn sương mù lạnh lẽo nằm đấy
Mặt trăng khẽ khàng trườn đến xanh xao
Tâm hồn của Svetlana đang ngẫm nghĩ
Và ngượng ngùng với mơ ước ngọt ngào
НОЧЬ НА НОВЫЙ ГОД
Александр Блок
Лежат холодные туманы,
Горят багровые костры.
Душа морозная Светланы
В мечтах таинственной игры.
Скрипнет снег - сердца займутся -
Снова тихая луна.
За воротами смеются,
Дальше - улица темна.
Дай взгляну на праздник смеха,
Вниз сойду, покрыв лицо!
Ленты красные - помеха,
Милый глянет на крыльцо...
Но туман не шелохнется,
Жду полуночной поры.
Кто-то шепчет и смеется,
И горят, горят костры...
Скрипнет снег - в морозной дали
Тихий крадущийся свет.
Чьи-то санки пробежали...
"Ваше имя?"- Смех в ответ...
Вот поднялся вихорь снежный,
Побелело всё крыльцо...
И смеющийся, и нежный
Закрывает мне лицо...
Лежат холодные туманы,
Бледнея, крадется луна.
Душа задумчивой Светланы
Мечтой чудесной смущена...
Aleksandr Blok
Những màn sương mù lạnh lẽo nằm đây
Những đống lửa cháy đỏ bừng rực rỡ
Svetlana thả tâm hồn băng giá
Vào những ước mơ bí ẩn của cuộc chơi
Tuyết xạo xạc - trái tim thót lại
Rồi mặt trăng yên lặng lại hiện ra
Ngoài cổng có ai đang cười rộn rã
Đường phố tối tăm ngoài phía xa xa
Nào hãy nhìn ra ngày lễ tươi vui
Bước xuống bậc thang, che mặt đi thôi
Ôi phiền quá, những dải băng đỏ tươi
Ồ người thương đang đứng bên nhà rồi...
Nhưng sương mù vẫn không lay chuyển
À, ta chờ lúc nửa đêm buông
Ai đó đang thầm thì, cười nói
Và đống lửa vẫn cháy thâu đêm ...
Tuyết xạo xạc - ở phía xa lạnh lẽo
Tia sáng nào đang tìm đến khẽ khàng
Xe trượt tuyết ai vừa mới chạy ngang ...
"Ai đấy?" - chỉ nghe cười đáp lại...
Và bỗng đâu một cơn bão tuyết
Nhuộm khắp hiên nhà trắng xóa một màu
Cơn bão hay ai đang dịu dàng cười nói
Đã bịt mắt tôi trong bão còn đâu ...
Những màn sương mù lạnh lẽo nằm đấy
Mặt trăng khẽ khàng trườn đến xanh xao
Tâm hồn của Svetlana đang ngẫm nghĩ
Và ngượng ngùng với mơ ước ngọt ngào
НОЧЬ НА НОВЫЙ ГОД
Александр Блок
Лежат холодные туманы,
Горят багровые костры.
Душа морозная Светланы
В мечтах таинственной игры.
Скрипнет снег - сердца займутся -
Снова тихая луна.
За воротами смеются,
Дальше - улица темна.
Дай взгляну на праздник смеха,
Вниз сойду, покрыв лицо!
Ленты красные - помеха,
Милый глянет на крыльцо...
Но туман не шелохнется,
Жду полуночной поры.
Кто-то шепчет и смеется,
И горят, горят костры...
Скрипнет снег - в морозной дали
Тихий крадущийся свет.
Чьи-то санки пробежали...
"Ваше имя?"- Смех в ответ...
Вот поднялся вихорь снежный,
Побелело всё крыльцо...
И смеющийся, и нежный
Закрывает мне лицо...
Лежат холодные туманы,
Бледнея, крадется луна.
Душа задумчивой Светланы
Мечтой чудесной смущена...
Sunday, December 2, 2007
Tặng Malvina Mironovna
Sergei Esenin
Tặng Malvina Mironovna
Trong mắt em
Là những đám mây
Trảng cát màu xanh lục
Ngón tay hờ hững
Vuốt lên tà áo đính ren
Gần đó mà xa,
Luôn luôn thế sao em?
Cuộc đời em buồn
Tôi biết mà bất lực.
Сергей Есенин
Мальвине Мироновне —
=
В глазах пески зеленые
И облака.
По кружеву крапленому
Скользит рука.
То близкая, то дальняя,
И так всегда.
Судьба ее печальная —
Моя беда.
9 июля 1916
Tặng Malvina Mironovna
Trong mắt em
Là những đám mây
Trảng cát màu xanh lục
Ngón tay hờ hững
Vuốt lên tà áo đính ren
Gần đó mà xa,
Luôn luôn thế sao em?
Cuộc đời em buồn
Tôi biết mà bất lực.
Сергей Есенин
Мальвине Мироновне —
=
В глазах пески зеленые
И облака.
По кружеву крапленому
Скользит рука.
То близкая, то дальняя,
И так всегда.
Судьба ее печальная —
Моя беда.
9 июля 1916
Sunday, September 9, 2007
Thanh lương trà
Đó là một bài thơ của nhà thơ Nga Ivan Surikov. Mình đọc đã lâu rồi, nhưng mãi gần đây chị Tykva dịch thì mình mới nảy ra ý định dịch (kể ra mình cũng hơi bon chen:))
Đây là cây thanh lương trà đang nở hoa

Thanh lương trà nở hoa - Цветущая рябина
Автор: Константин Киквидзе
Дата публикации: 17.03.2007
Đây là cây thanh lương trà đang nở hoa
Thanh lương trà nở hoa - Цветущая рябина
Автор: Константин Киквидзе
Дата публикации: 17.03.2007
Còn bài thơ thì thế này
Thanh lương trà
Ivan Surikov
"Thanh lương trà mảnh mai
Sao lung lay ồn ào
Sao đầu em nghiêng thấp
Cúi xuống bên hàng rào?"
"Em nói chuyện với gió
Về một chuyện buồn rầu
Rằng riêng em đơn độc
Sống ở góc vườn rau
Em là trẻ mồ côi
Đứng một mình sầu não
Như cỏ nghiêng xuống đất
Em nghiêng xuống hàng rào
Ở ngoài kia, trên đồng
Bên con sông sâu thẳm
Giữa tự do lồng lộng
Một cây sồi vút cao
Tâm hồn em khát khao
Đến bên cây sồi đó
Em sẽ không buồn nữa
Cúi đầu mặc gió đưa
Em sẽ vươn cành mình
Sát bên chàng gần hơn
Cùng lá sồi ngày đêm
Thì thầm hoài không dứt
Ôi không, thanh lương trà
Không đến bên sồi được!
Đời em đành sau trước
Mồ côi mặc gió đưa!"
Nguyên bản (chả biết sao mãi không làm thành bảng được)
Рябина
Иван Суриков
"Что шумишь, качаясь,
Тонкая рябина,
Низко наклоняясь
Головою к тыну?"
"С ветром речь веду я
О своей невзгоде,
Что одна расту я
В этом огороде,
Грустно, сиротинка,
Я стою, качаюсь,
Что к земле былинка,
К тыну нагибаюсь.
Там, за тыном, в поле
Над рекой глубокой,
На просторе, в воле,
Дуб растет высокий.
Как бы я желала
К дубу перебраться;
Я б тогда не стала
Гнуться да качаться.
Близко бы ветвями
Я к нему прижалась
И с его листами
День и ночь шепталась...
Нет, нельзя рябинке
К дубу перебраться!
Знать, мне, сиротинке,
Век одной качаться".
Thanh lương trà
Ivan Surikov
"Thanh lương trà mảnh mai
Sao lung lay ồn ào
Sao đầu em nghiêng thấp
Cúi xuống bên hàng rào?"
"Em nói chuyện với gió
Về một chuyện buồn rầu
Rằng riêng em đơn độc
Sống ở góc vườn rau
Em là trẻ mồ côi
Đứng một mình sầu não
Như cỏ nghiêng xuống đất
Em nghiêng xuống hàng rào
Ở ngoài kia, trên đồng
Bên con sông sâu thẳm
Giữa tự do lồng lộng
Một cây sồi vút cao
Tâm hồn em khát khao
Đến bên cây sồi đó
Em sẽ không buồn nữa
Cúi đầu mặc gió đưa
Em sẽ vươn cành mình
Sát bên chàng gần hơn
Cùng lá sồi ngày đêm
Thì thầm hoài không dứt
Ôi không, thanh lương trà
Không đến bên sồi được!
Đời em đành sau trước
Mồ côi mặc gió đưa!"
Nguyên bản (chả biết sao mãi không làm thành bảng được)
Рябина
Иван Суриков
"Что шумишь, качаясь,
Тонкая рябина,
Низко наклоняясь
Головою к тыну?"
"С ветром речь веду я
О своей невзгоде,
Что одна расту я
В этом огороде,
Грустно, сиротинка,
Я стою, качаюсь,
Что к земле былинка,
К тыну нагибаюсь.
Там, за тыном, в поле
Над рекой глубокой,
На просторе, в воле,
Дуб растет высокий.
Как бы я желала
К дубу перебраться;
Я б тогда не стала
Гнуться да качаться.
Близко бы ветвями
Я к нему прижалась
И с его листами
День и ночь шепталась...
Нет, нельзя рябинке
К дубу перебраться!
Знать, мне, сиротинке,
Век одной качаться".
Monday, February 5, 2007
Mùa thu - Lermontov Mikhail Yurievich
Lâu lắm rồi chả đụng đến thơ - suýt nữa thì quên mất rằng mình cũng đã từng dịch vài bài thơ ... Nhưng bây giờ thì nói đến mùa thu làm gì? Mùa thu đã qua rồi. Dẫu rằng mùa thu sẽ quay trở lại... Mà sao mùa thu của Lermontov buồn thế nhỉ?
Mùa thu
Lermontov Mikhail Yurievich
Lá trên đồng vàng hết
Nhẹ nhàng bay lượn xoay
Chỉ rừng thông mệt mỏi
Còn chút xanh trên cây
Buổi trưa bác thợ cày
Chẳng đến bên vách đá
Sau nửa ngày vất vả
Để ngồi nghỉ giữa hoa
Cả đám thú liều lĩnh
Cũng vội vã ẩn thân
Trăng trên đồng héo úa
Trong màn sương đục ngần
Осень
Михаил Юрьевич Лермонтов
Листья в поле пожелтели,
И кружатся и летят;
Лишь в бору поникши ели
Зелень мрачную хранят.
Mùa thu
Lermontov Mikhail Yurievich
Lá trên đồng vàng hết
Nhẹ nhàng bay lượn xoay
Chỉ rừng thông mệt mỏi
Còn chút xanh trên cây
Buổi trưa bác thợ cày
Chẳng đến bên vách đá
Sau nửa ngày vất vả
Để ngồi nghỉ giữa hoa
Cả đám thú liều lĩnh
Cũng vội vã ẩn thân
Trăng trên đồng héo úa
Trong màn sương đục ngần
Осень
Михаил Юрьевич Лермонтов
Листья в поле пожелтели,
И кружатся и летят;
Лишь в бору поникши ели
Зелень мрачную хранят.
Под нависшею скалою,
Уж не любит, меж цветов,
Пахарь отдыхать порою
От полуденных трудов.
Зверь, отважный, поневоле
Скрыться где-нибудь спешит.
Ночью месяц тускл, и поле
Сквозь туман лишь серебрит.
1828
Subscribe to:
Posts (Atom)